Feeds:
Bài viết
Bình luận

 Liên minh đương quyền ở quốc hội Thái Lan đã chọn cựu đô trưởng Bangkok, ông Samak Sundaravej làm tân Thủ tướng. Ông Samak là một đồng minh thân thiết của cựu Thủ tướng Thaksin Shinawatra, người đã bị lật đổ trong cuộc đảo chánh của quân đội hồi tháng 9 năm 2006. Từ Bangkok, thông tín viên Luis Ramirez gởi về bài tường thuật chi tiết sau đây.

Samak Sundaravej, center, is surrounded by aides as he leaves parliament Monday, 28 Jan. 2008 after being voted as the country's new PM in Bangkok
Ông Samak Sundaravej (giữa) là một đồng minh thân thiết của cựu Thủ tướng Thaksin Shinawatra

Đối với nhiều người ở Thái Lan, ông Samak Sundaravej, 72 tuổi, là một nhân vật gây tranh cãi. Họ tố cáo rằng ông đã ra tranh cử quốc hội hồi tháng trước như một người được sự ủy nhiệm của cựu Thủ tướng Thaksin.

Tuy là người đã bị lật đổ, phải đi sống lưu vong, và bị cấm không được hoạt động chính trị, ông Thaksin vẫn còn nhận được sự ủng hộ của nhiều người Thái Lan, đặc biệt là dân nghèo.

Trước đây trong tháng này, Đảng Sức mạnh Nhân dân, gọi tắt là PPP theo tiếng Anh, của ông Samak Sundaravej đã giành được thắng lợi tại Tối cao Pháp viện trong vụ kiện gian lận bầu cử, dọn đường cho đảng này thành lập một chính phủ liên hiệp với 5 đảng khác. Đảng PPP, với hầu hết thành viên là đồng minh của ông Thaksin, đã chiếm được nhiều ghế dân biểu nhất. ngày hôm nay, quốc hội đã bỏ phiếu chọn ông Samak Sundaravej làm tân Thủ tướng.

Ông Samak nói rằng: nhờ vào việc đã năm lần giữ chức Bộ trưởng và ba lần làm thứ trưởng, ông có đủ uy tín chính trị để lãnh đạo đất nước. Là một người có tiếng là ăn nói bộc trực, ông Samak nói với đài Tiếng Nói Hoa Kỳ rằng ông không phải là con rối của ông Thaksin.

Ông Samak nói: “Có một số người muốn gán nhãn hiệu đó cho tôi, nhưng quí vị cũng nhận thấy rằng đó là điều không đúng. Giới truyền thông hay hỏi tôi “ông có phải là người được ông Thaksin đề cử hay không?” Tôi hỏi lại họ rằng “từ người được đề cử có phải là một từ xấu hay không? Ở đất nước này từ người được đề cử là một từ ngữ tốt.”

Vị tân Thủ tướng cho biết ông thường xuyên liên lạc với ông Thaksin, là người hiện đang theo dõi sát tình hình Thái Lan từ Hồng Kông. Ông Samak nói rằng ông muốn đưa ông Thaksin về nước trong vòng vài tháng tới đây.

Các nhà phân tích cho rằng: vào lúc này, việc ông Thaksin có về nước hay không là một vấn đề không mấy quan trọng đối với nhiều người. Kinh tế Thái Lan đã bị trì trệ kể từ khi xảy ra cuộc đảo chánh và chính phủ lâm thời do quân đội chỉ định bị nhiều người xem là thiếu năng lực.

Ông Thitinan Pongsudhirak, giáo sư chính trị học của Đại học Chulalongkorn ở Bangkok, cho biết rằng nhiều người đang trông mong ông Samak nhanh chóng hành động để vực dậy nền kinh tế trước khi chính phủ liên hiệp của ông bị sụp đổ.

Ông Thitinan nói: “Hiện giờ có rất nhiều kỳ vọng ở Thái Lan. Dân chúng đã cảm thấy chán ngán đối với quân đội, đối với cuộc đảo chánh. Họ muốn có giải đáp. Họ muốn sự kỳ vọng của mình được thể hiện. Một số người muốn quay lại với những chính sách mà ông Thaksin từng áp dụng. Nhưng nói chung thì chúng tôi muốn chính phủ có những biểu hiện tốt.”

Giáo sư Thitinan cũng nêu lên một sự kiện là Thái Lan chưa từng có một chính phủ liên hiệp phục vụ hết nhiệm kỳ. Ông nói thêm rằng điều quan trọng nhất hiện nay đối với chính phủ liên hiệp do ông Samak lãnh đạo là làm thế nào để thúc đẩy kinh tế phát triển bằng những phương cách không dẫn tới một cuộc đảo chánh khác nữa.

Kể từ năm 1932, khi Thái Lan chuyển đổi từ một chế độ quân chủ tuyệt đối sang thể chế quân chủ lập hiến, vương quốc này đã xảy ra tổng cộng 18 vụ đảo chánh của quân đội.

Vụ đảo chánh mới đây nhất diễn ra vào tháng 9 năm 2006 sau nhiều tháng có các cuộc biểu tình rầm rộ đòi ông Thaksin từ chức vì những cáo giác tham nhũng và lạm quyền. Tuy nhiên, những chính sách dân túy của ông, đã thu hút sự ủng hộ của những người nghèo ở nông thôn và thành thị. Đây là những người hiện đang mong muốn chương trình làm việc của ông Thaksin được thực hiện trở lại.

(Theo VOA News)

dao-dien-song-chi.jpg

Nỗi buồn mang tên Việt Nam!

(Người viết Đạo diễn Song Chi)

Tôi biết rằng đối với tôi và những người bạn đã tham gia cuộc biểu tình tưởng niệm 34 năm ngày Hoàng Sa bị mất vào tay Trung Quốc ngày 19.1.2008 (19.1.1974-19.1.2008) -một cuộc biểu tình ngắn ngủi trước khi bị dập tắt nhanh chóng, nỗi buồn lớn nhất, sự chua xót lớn nhất đó là vì sao chúng ta không được phép lên tiếng? Nỗi buồn đó tôi cũng đã đọc thấy trong những đôi mắt ngơ ngác của những em sinh viên học sinh trong những ngày 9.12, 16.12 vừa qua khi những cuộc biểu tình của sinh viên học sinh và một số văn nghệ sĩ phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc xâm lược Trường Sa, Hoàng Sa đã bị cản trở, làm khó dễ và sau đó là đủ mọi biện pháp đã được áp dụng để ngăn chặn ngay từ đầu. Vì sao? Vì sao chúng ta không được phép lên tiếng ngay cả khi lẽ phải thuộc về dân tộc ta? Có những lúc tình cờ đôi mắt ngơ ngác của một em sinh viên nào đó rơi trúng vào tôi, tôi nhìn thấy nỗi buồn trong đôi mắt em như em cũng đọc thấy sự chua xót trong tôi, và càng chua xót hơn nữa là cả hai cùng có câu trả lời nhưng thể nói lên lời. Thôi em ơi hãy về nhà lo học hành, làm một đứa con ngoan của ba mẹ thậm chí không lo học hành cứ vui chơi tiêu xài tiền của ba mẹ thời gian và tuổi trẻ của chính mình, tham gia vào mấy chuyện này làm gì không có lợi. Còn tôi ơi tôi cũng nên đi về nhà làm công việc của mình lo kiếm tiền lo kiếm danh, tham gia vào mấy chuyện này làm gì không có lợi.Chính cách sử sự của Nhà Nước VN trong suốt những ngày qua đã làm cho bất cứ người dân Việt Nam nào nếu còn quan tâm đến vận mệnh đất nước đều cảm thấy chua xót, cay đắng, nhục nhã. Đồng thời, những ai nếu còn rơi rớt chút ngây thơ do đã được giáo dục theo kiểu một chiều, bưng bít thông tin quá lâu, ắt hẳn cũng tỉnh ngộ ra ít nhiều. À thì ra ngay cả biểu tình bộc lộ lòng yêu nước và là một phản ứng tối thiểu cần phải có của một dân tộc trước họa xâm lăng rành rành trước mắt của một nước khác mà còn “không được phép”, còn bị ngăn cấm thì hy vọng gì biểu tình để phản kháng trước bất cứ chuyện gì là nguyên nhân gây nên sự phi lý, bất công trong xã hội, hoặc đụng chạm đến quyền tự do, dân chủ, quyền con người trong xã hội, hoặc kéo lùi tiến trình phát triển của đất nước và có hại cho vận mệnh của quốc gia, của dân tộc…? Trong những ngày này, trái tim của bao người Việt Nam đang rỉ máu. Nỗi đau bị cướp đất cướp biển ngay trước mắt, nỗi lo họa xâm lăng lâu dài, nhưng đau đớn hơn là thái độ hèn nhát đến không hiểu nổi của chính quyền và sự vô cảm, dửng dưng của rất nhiều người cùng là đồng bào với mình. Có một điều nghĩ cũng lạ lùng, bao nhiêu năm qua, máu xương của dân tộc này đã phải đổ xuống quá nhiều, và những vết thương trong lòng người còn nhiều hơn, một dân tộc như vậy lẽ ra phải ngộ ra, tỉnh ra với một lực phản tỉnh cực kỳ mạnh mẽ để không được phép sai lầm nữa. Vậy mà…chưa bao giờ trong lịch sử, những người lãnh đạo đất nước lại hèn nhát, bảo thủ đến cùng như lúc này-thà mất nước chứ nhất định không chịu từ bỏ con đường sai, không chịu mất quyền lực, và chưa bao giờ mỗi lần con số ít ỏi những người dân Việt dám cất lên tiếng nói lương tâm lại cảm thấy cô đơn, lẻ loi giữa cộng đồng và bất lực như lúc này!

Nếu nói tính cách của con người làm nên số phận thì tính cách của một dân tộc cũng tạo nên số phận của chính dân tộc đó. Dân tộc tôi, bất hạnh thay, là một dân tộc cạn nghĩ, cục bộ, hay chia rẽ, lại thêm chưa hề được hưởng một nển dân chủ thực sự bao giờ nên cũng chưa hề biết sử dụng đúng nghĩa quyền công dân và quyền làm người của mình. Dân tộc tôi, bất hạnh thay, trong mọi lĩnh vực đểu hiếm hoi người tài, chính trị cũng vậy, không có nổi ít nhất một nhân vật biết (hoặc dám) chọn một con đường đi khôn ngoan hơn rộng rãi hơn cho dân tộc, biết (hoặc dám) đặt vận mệnh đất nước, vận mệnh dân tộc lên trên quyền lợi của một giai cấp một đảng phái.

Vậy cho nên em ơi hãy về nhà lo học hành hoặc không học hành thì cứ vui chơi tiêu xài tiền của ba mẹ thời gian tuổi trẻ của em. Còn tôi thì đi làm công việc của mình lo bon chen kiếm chút tiền kiếm chút danh như phần đông những người khác đang sống quanh tôi. Bởi vì nếu em hay tôi hay bạn bè tôi còn tiếp tục bức xúc muốn lên tiếng muốn bày tỏ thái độ công dân lòng yêu nước hay bất cứ một cảm xúc nào khác, sẽ nhận được gì chúng ta đều biết trước. Nhưng sự cay đắng lớn nhất nhiều khi không phải từ những gì chúng ta phải nhận từ phía chính quyền mà từ những người chung quanh.Người ta sẽ nhìn chúng ta như những kẻ rỗi hơi thừa giờ đi làm những việc tào lao, những kẻ thiếu khôn ngoan hoặc cố tình lập dị, hoặc bất tài, thất bại, có điều gì bất mãn cá nhân nên đâm ra bất mãn xã hội, còn nếu ta không thất bại mà lại có chút thành đạt trong công việc của mình, thậm chí thuộc loại có tiền thì chắc là…muốn chơi trội để gây chú ý! Người ta sẽ khuyên chúng ta thôi hãy lo làm việc của mình đi, nếu chưa có bằng cấp thì lo đi kiếm cái bằng đi nếu chưa có tài sản thì lo đi kiếm tiền đi nếu chưa có gia đình thì lo đi lấy vợ lấy chồng đi, làm gì cũng đựơc, chuyện lớn đã có Nhà Nước lo.

Điều gì sẽ xảy ra với một dân tộc đã quen được giáo dục để suy nghĩ theo một chiều, quen sống trong bạc nhược, sợ hãi, luôn luôn tự biên tập, tự kiểm duyệt chính mình, chỉ muốn an thân, gần như vô cảm trước mọi chuyện đang xảy ra ngay trên đất nước mình, mất lòng tin vào mọi thứ và chia rẽ, nghi kỵ lẫn nhau? Điều gì sẽ xảy ra với một dân tộc mà trong xã hội những sự vô lý bất công bất bình thường nhất cũng trở thành bình thường còn điều tốt đẹp, sự tử tế, tính trung thực, lòng dũng cảm lại trở thành hiếm hoi? Điều gì sẽ xảy ra với một dân tộc mà ngay cả khi lòng tự cường, tinh thần tự tôn vừa mới được nhen nhúm đã lại bị vùi dập phũ phàng?

Thôi mà em ơi nghĩ đến những chuyện đó làm gì hãy về nhà lo học hành hoặc không học hành thì cứ vui chơi tiêu xài tiền của ba mẹ thời gian tuổi trẻ của em. Còn tôi thì đi làm công việc của mình lo bon chen kiếm chút tiền kiếm chút danh sống đời yên ấm, rồi nếu có bức xúc lắm chuyện xã hội thì ta có thể chửi đổng trong những buổi ngồi quán café quán nhậu với bạn bè, chửi như thế vừa hả tức vừa được tiếng quan tâm đến xã hội mà lại không thiệt hại gì, ta cũng có thể tha hồ nói về dân chủ nhân quyền tự do trong những cuộc nhậu, nói thôi và đừng làm gì hết.

Nhưng…liệu em và tôi có sẽ chấp nhận sống như thế không?  Song Chi

1859172547_78b3a9e256.jpg

Theo TTXVN, Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao nhà cầm quyền Hà Nội,  Lê Dũng hôm qua tuyên bố, Việt Nam khẳng định chủ quyền ở hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, đồng thời phản đối mọi hành động vi phạm chủ quyền tại hai quần đảo này.

Trả lời câu hỏi của đài NHK, Nhật Bản về việc ngày 21/1/2008, Đài Loan cho máy bay quân sự C-130 chạy thử nghiệm trên phi đạo mới được xây dựng tại một đảo thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam, Lê Dũng nói rằng Việt Nam kiên quyết phản đối mọi hoạt động vi phạm chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo. Các hoạt động tiến hành trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà không có sự đồng ý của Việt Nam đều vi phạm chủ quyền của Việt Nam và không có giá trị pháp lý. Ông Dũng thêm rằng Hà Nội “yêu cầu phía Đài Loan chấm dứt ngay việc làm trên đây và không tiến hành những hành động xâm phạm tương tự ở khu vực này”.

Tưởng nên ghi nhận trong tháng qua, chỉ vì rung sơ TQ, Hà Nội đã chỉ thị công an nhiều lần bắt bớ ngăn chận những cuộc biểu tình của thanh niên và trí thức trong nước, để phản đối việc nhà cầm quyền Bắc Kinh xâm chiếm 2 quần đảo Hoàng và Trường Sa của nước ta. Báo chí đảng còn lên tiếng ca tụng nền “bang giao hữu hảo” giữa hai nước và nín lặng trước sự kiện tàu TQ ủi chìm tàu đánh cá của VN khiến hàng chục ngư dân bị mất tích trên biển.

Thái độ lên giọng với Đài Bắc, phần nào Hà Nội muốn nhắn nhe với Bắc Kinh và cũng để xoa dịu phần nào sự phẫn nộ của quần chúng VN rằng chế độ vẫn không hề khiếp nhược trước ngoại bang.

policearrestprotestchina.jpg

RFA (Thiện Giao 24/1/08)    Các dự định biểu tình ngày 19 và 20 vào cuối tuần qua phản đối Trung Quốc đã bị công an Việt Nam theo dõi rất sát vì trùng với thời điểm Trung Quốc chiếm đánh các đảo Việt Nam hồi năm 1974.Một số người biểu tình bị bắt và bị thẩm vấn gắt gao. Có người cho biết bị một lúc 5 đến 10 công an hỏi cung theo nhiều kỹ thuật khác nhau. Phóng viên Thiện Giao có bài tường thuật sau đây.Khởi đi từ cuộc biểu tình chống Trung Quốc lần đầu tiên hồi trung tuần tháng 12 vừa qua, hàng loạt các cuộc biểu tình với mục đích tương tự đã diễn ra tại Sài Gòn và Hà Nội.Điểm đặc biệt, là khi ngay từ thời điểm đầu, phía chính quyền tỏ ra lúng túng và không quá mạnh tay đối với phong trào biểu tình, càng về sau, công an, an ninh, dân phòng kể cả an ninh văn hoá và cục chống phản gián đã vào cuộc một cách có hệ thống.Nhiều người bị bắt hơn. Nhiều người phải “làm việc” với công an hơn. Cao điểm nhất, trong kỳ biểu tình cuối tuần qua, một số người bị bắt đã bị từ 5 đến 10 công an đủ mọi thành phần tra hỏi đến hàng chục giờ đồng hồ liên tiếp.Trong khi báo chí nhà nước thì được sắp xếp lên đường ra các đảo viết bài, đưa tin. Ở đất liền, các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc hoàn toàn vắng bóng trên các nguồn thông tin đại chúng. Người biểu tình vẫn cứ tiếp tục bị bắt, bị hỏi cung.Họ bị tra hỏi những gì? Và phía công an muốn biết những gì từ họ? Người biểu tình bị bắt kể rằng, công an muốn biết có tổ chức nào đứng phía sau giật dây những người đi biểu tình hay không. Một số cho biết, rất đơn giản, công an muốn họ ngưng biểu tình.Những người bị bắt chia sẻ rằng, công an đã dùng rất nhiều những kỹ thuật nghiệp vụ khác nhau để khai thác thông tin từ người biểu tình; lúc thì nhu, lúc thì cương, lúc ngỏ lời tâm sự, lúc tỏ ra doạ nạt, lúc thì cười khẩy, lúc lại đổ dồn vào thay nhau đặt câu hỏi.Có người bị hỏi cung đến 10 tiếng đồng hồ, kéo dài đến tảng sáng.Nhà thơ Uyên Vũ, nằm trong số những người bị bắt hôm biểu tình cuối tuần vừa qua, nói rằng anh bị thẩm vấn từ 2 giờ chiều thứ bảy đến 4 giờ sáng chủ nhật. Anh nói là, khoảng 10 công an đã thay phiên nhau hỏi cung anh.Nhà thơ Uyên Vũ nói là, cuối cùng thì công an rất thất vọng về anh, họ đã không thể khai thác được gì, trong khi họ cứ khẳng định rằng anh là một con rối của một tổ chức qui mô.Một người biểu tình khác, có tên là Điếu Cày, tức nhà văn Hoàng Hải, thì nhận xét rằng, các công an trẻ tuổi có vẻ ôn hoà hơn các công an đứng tuổi. Và theo nhận xét riêng của anh, các công an viên trẻ tuổi có lối phát biểu kín đáo, và lối đặt câu hỏi không gay gắt lắm.Một nhà thơ, có tên Bùi Chát, cũng tham gia biểu tình và bị bắt hồi cuối tuần qua, cho biết anh đã nói thẳng với công an là, cái cách hỏi cung theo lối hù doạ sẽ không mang lại kết quả tốt. Anh kể rằng, một công an trong số những người hỏi cung tự xưng là người học chung trường với anh hồi xưa. Anh khẳng định là cách trò chuyện tâm tình để khai thác thông tin như vậy không hiệu quả, đơn giản vì anh không thể tin họ.Một hoạ sĩ, tên là Lê Quý Anh Hào, cho biết anh đang cùng các bạn bàn cách thức đi lấy lại máy quay phim và chứng minh nhân dân đã bị giữ trong cuộc biểu tình vừa qua.Anh Hào sống tại Quận 12, Sài Gòn, nói là giấy mời đi gặp công an ghi 7 giờ 30 sáng ngày 20. Nhưng mới 6 giờ rưỡi, công an phường đã đến nhà yêu cầu ra đi. Hoạ sĩ Anh Hào nói là anh thất vọng về cách thức làm việc của công an vì họ chỉ muốn anh ngưng đi biểu tình, còn lý do biểu tình thì hình như họ cũng không biết là gì nữa.Cuộc biểu tình ngày 19 và 20 vừa qua được chính quyền Việt Nam quan sát kỹ lưỡng vì trùng với thời điểm Trung Quốc chiếm đánh các đảo của Việt Nam vào năm 1974.Trước khi các cuộc biểu tình diễn ra, các blogger trên Internet kêu gọi người biểu tình phân tán mỏng để tránh công an trà trộn vào. Lần này, công an đã bắt ngay những người thường tham gia biểu tình, và giữ họ lại cho qua khỏi ngày 20.Để kết thúc bài tường thuật này, xin được nhắc lại một trong các ý kiến được một bạn trẻ, tên Ngô Thanh Tú, nhắc đi nhắc lại, là không ai trong đoàn biểu tình nghĩ là biểu tình chống Trung Quốc lại thành ra biểu tình chống nhà nước Việt Nam. Nếu như vậy, tại sao nhà nước nhất định không cho thanh niên biểu tình để thể hiện lòng yêu nước?

nguyenvanhaibloggerdieucay200.jpg

Tôi yêu Tổ Quốc mà tôi bị bắt

Trần Mạnh Hảo

“… Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo ơi ! nếu sống lại, các Ngài sẽ bị bắt ! ai cho phép các Ngài đánh giặc phương Bắc ?…”Kính tặng nữ đạo diễn điện ảnh Song Chi, nhà văn nữ Trang Hạ và anh chị em từng bị “Công an Nhà Nước ta” bắt vì yêu nước “vô tổ chức”, dám biểu tình chống Trung Quốc chiếm Trường Sa, Hoàng Sa 

Những ngày này
Tổ Quốc là cá nằm trên thớt
Tổ Quốc là con giun đang bị xéo quằn
giặc chiếm Hoàng Sa, Trường Sa
Biển Đông bị bóp cổ
Sóng bạc đầu nhe nanh sư tử
biển đập nát bờ
Hồng Hà, Cửu Long giãy giụa thở ra máu
Tuổi trẻ mít -tinh
đả đảo Trung Quốc xâm lược !
Sông Bạch Đằng tràn lên phố biểu tình
Sông Bạch Đằng bị bắt
ải Chi Lăng theo tuổi trẻ xuống đường
ải Chi Lăng bị bắt
gò Đống Đa nơi giặc vùi xương
sẽ bị bắt nếu biểu tình chống giặc !

Có nơi đâu trên thế giới này
như Việt Nam hôm nay
Yêu nước là tội ác
biểu tình chống ngoại xâm bị “Nhà Nước” bắt ?

Các anh hùng dân tộc ơi !
Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo ơi !
nếu sống lại, các Ngài sẽ bị bắt !
ai cho phép các Ngài đánh giặc phương Bắc ?
sao vua Trung Hoa lại chiếm nước Trung Hoa :
Bên kia biên giới là nhà
Bên đây biên giới cũng là quê hương !

Thơ Tố Hữu năm nào từng xóa dấu biên cương !
Đường ra biển dân tộc ta đang bị tắc
Phải giành lại Hoàng Sa từ anh bạn Thiên triều
tôi yêu Tổ Quốc tôi mà tôi bị bắt !
Tổ Quốc yêu Người phải lấy máu mà yêu !

  

Sài Gòn 20-01-2008
Trần Mạnh Hảo

vietnam_70058294-66212sm.jpg

Theo các báo trong nước, tại Khu chế xuất Tân Thuận, Sài Gòn ngày 23-1 liên tục xảy ra 7 vụ đình công, trong đó có 5 vụ tại các doanh nghiệp có vốn Nhật Bản (Công ty T.T.T.I, Công ty Okaya, Công ty Nidec Tosok, Juki Việt Nam và Công ty Sanyo). Nhiều công nhân Công ty T.T.T.I cho biết, lương khởi điểm hiện nay của họ là 1,04 triệu đồng. Dù công ty đã có quyết định tăng lương 13% cho mỗi công nhân mỗi tháng, nhưng vẫn không đủ sống nên yêu cầu công ty nâng 20% tiền lương. Công nhân Công ty Juki Việt Nam cho hay công ty đã có quyết định tăng 12% trên mức lương khởi điểm 1,05 triệu đồng/người/tháng. Trước sự phản đối mạnh mẽ của công nhân, sau đó Công ty quyết định tăng 20%. Tuy nhiên, do công ty tăng lương nhưng cắt giảm nhiều quyền lợi khác khiến đòi sống công nhân chỉ thêm khó khăn hơn nên đến công nhân vẫn tiếp tục đình công. Chiều cùng ngày, khoảng 2.000 công nhân đình công ở Công ty TNHH Đế Vương (ấp 1, xã Mỹ Yên, huyện Bến Lức – Long An) từ đêm 22-1 vẫn chưa trở lại làm việc. Công nhân tại đây cho biết, mỗi ngày họ phải làm việc trung bình 12 giờ, kể cả chủ nhật. Công ty giữ lại tiền chuyên cần, tiền kỹ thuật và 5 ngày lương tháng 1 – tổng cộng khoảng 500.000 đồng, không phát trong dịp Tết.  

images1487545_qk5.jpg

Với 110 phiếu thuận và 50 phiếu chống, các nhà lập pháp Iraq đã nhất trí sẽ dùng phiên bản mới của quốc kỳ có từ thời cựu Tổng thống Saddam trong vòng 1 năm cho tới khi chọn lựa được một thiết kế mới hoàn toàn.

Quốc hội Iraq vừa bỏ phiếu phê chuẩn việc thay đổi quốc kỳ tạm thời sau khi nhóm người Kurd thiểu số đe dọa sẽ cấm sử dụng lá cờ có từ thời Saddam Hussein tại một hội nghị của các nước Arập vào tháng sau.

Quốc kỳ sửa đổi vẫn giữ nguyên 3 màu đỏ, trắng và đen của lá cờ cũ. Tuy nhiên, 3 ngôi sao màu xanh lá cây, tượng trưng cho các mục tiêu mà đảng Baath của ông Saddam theo đuổi (thống nhất, tự do và chủ nghĩa xã hội) sẽ bị xóa bỏ.

Dòng chữ bằng tiếng Arập “Allahu Akbar” (có nghĩa là “Chúa trời vĩ đại”) trên quốc kỳ cũng sẽ được giữ lại nhưng với kiểu chữ khác. Người ta nói rằng ông Saddam đã thêm dòng chữ viết tay “Allahu Akbar” của mình vào lá cờ tổ quốc sau khi quân đội Iraq tiến đánh Kuwait năm 1990. Đến năm 2004, nhà chức trách Iraq đã sử dụng dòng chữ in bằng tiếng Kufic thay cho dòng chữ viết tay của ông Saddam.

Việc sửa đổi quốc kỳ lần này diễn ra sau khi lãnh đạo vùng tự trị người Kurd Massoud Barzani tuyên bố sẽ không cho phép lá cờ có từ thời ông Saddam được treo trên các tòa nhà chính quyền suốt thời gian tổ chức hội nghị Arập tại thành phố Arbil, cách Thủ đô Baghdad 350km về phía bắc vào đầu tháng 2.

Theo ông Barzani, người Kurd không muốn sử dụng quốc kỳ cũ vì nó gợi nhắc các vụ thảm sát ở Anfal vào những năm 1980. Ông Saddam từng bị chính quyền Iraq do Mỹ hậu thuẫn xét xử vì các chiến dịch quân sự chống cộng đồng người Kurd, khiến hàng ngàn người thiệt mạng vào thời điểm đó. (BBC)